Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Nhóc 9 tuổi kiếm tiền như nước

Một học sinh tiểu học Anh được phong là "tiểu Monet" đã kiếm được khá nhiều tiền, đủ để mua một ngôi nhà mới cho gia đình.

Cậu bé Kieron Williamson, 9 tuổi, người Anh đã trở nên nổi tiếng thế giới kể từ khi bắt đầu vẽ các bức tranh phong cảnh trong một kỳ nghỉ gia đình năm 2008, đã bỏ ra 150.000 bảng (240.000 USD) để mua một bất động sản ở Ludham, Norfolk.
Căn nhà sẽ được ủy thác trông nom cho tới khi Kieron tròn 18 tuổi. Trước đây, cậu bé sống cùng cha mẹ và em gái trong một ngôi nhà thuê.
Bố của Kieron là Keith, 44 tuổi nói: "Nếu Kieron quyết định làm một điều gì đó khác biệt hoàn toàn khi lớn lên, thì ít nhất cháu không cần phải lo lắng về một khoản tiền thế chấp".

Trong cuộc triển lãm tác phẩm lớn gần đây nhất gồm 33 bức tranh, tranh của Kieron đã bán được 150.000 bảng trong vòng nửa giờ hồi tháng 7.
12 bức tranh mới nhất của Kieron sẽ được đem bán vào thứ sáu tuần này với giá từ 1.250 bảng tới 15.595 bảng tại gallery Picturecraft ở Norfolk. Cuộc triển lãm sắp tới được cho sẽ là một màn bán tranh nhanh chóng khác với nhiều người mua thề sẽ cắm trại bên ngoài phòng trưng bày.
Chủ phòng trưng bày Picturecraft Adrian Hill nói: ‘Cậu bé vô địch. Không một đứa trẻ nào ở đây có thể vẽ giỏi ở cả ba lĩnh vực, màu nước, dầu và phấn màu".

Theo VNN

Thuê đất nuôi cá cảnh, lãi 300 triệu đồng mỗi năm

Các ao của anh Cường ở Tp. HCM hiện có khoảng 3 triệu con cá cảnh các loại như cá côi, cá chép Nhật, cá ba đuôi, cá trân châu, cá tứ vân. Mỗi tháng anh xuất bán 20.000 con.

Sinh ra, lớn lên trong một gia đình không mấy khá giả ở ấp 1, xã Tân Nhựt, huyện Bình Chánh, TP.Hồ Chí Minh, anh Trương Trung Cường (31 tuổi) quyết đổi đời bằng nghề nuôi cá cảnh.
Với nghề này, mỗi năm anh có thu nhập từ 250 - 300 triệu đồng.
"Những năm còn làm lúa, do đất ít, lúa lại không trúng, một công đất chỉ thu hơn chục giạ lúa, nên chỉ đủ sống qua ngày" - anh Cường nhớ lại.
Năm 2005, anh mua 100 con cá cảnh về nuôi thử trong hai bể kính, mỗi bể 5m2. Do chưa có kinh nghiệm, nên việc nuôi cá lần đầu thất bại hoàn toàn. Không lùi bước, anh đến các chủ trại nuôi cá cảnh trong thành phố học hỏi, tìm tài liệu đọc. Không đầy 1 năm, anh đã nuôi thành công cá cảnh giống trong bể.
Thắng lợi, anh mạnh dạn thuê 30.000m2 đất ở xã Tân Nhựt, huyện Bình Chánh cải tạo thành các ao để nuôi cá cảnh. Từ khâu xử lý nguồn nước, mật độ nuôi, đến điều trị bệnh cho cá, anh đều tuân thủ đúng kỹ thuật.
Hiện, các ao cá của anh có khoảng 3 triệu con cá cảnh các loại như cá côi, cá chép Nhật, cá ba đuôi, cá trân châu, cá tứ vân… bình quân mỗi tháng anh xuất bán cho các đại lý từ Nam ra Bắc khoảng 20.000 con cá cảnh, mỗi con từ 500 đồng đến 20.000 đồng, trừ chi phí anh lãi trên 20 triệu đồng.
Để mở rộng thị trường, anh hướng dẫn kỹ thuật và bán cá giống cho ND ở các tỉnh miền Tây, rồi giúp học tiêu thụ sản phẩm. Anh Cường cho biết, cái khó nhất trong vận chuyển cá đi các tỉnh, các thùng cá phải xử lý nước cẩn thận, phải đảm bảo mật độ cá vừa phải, thời gian vận chuyển hợp lý, nhất là vận chuyển đi những tỉnh, thành xa để cá không bị chết.
Hiện, trại cá của anh Cường đang thu hút 14 lao động, những người làm trong cơ sở của anh ngoài thu nhập từ 2-3 triệu đồng/tháng, còn được nuôi ăn hàng ngày. Nhiều hộ nghèo không chỉ ở thành phố mà các địa phương khác còn được anh bán chịu con giống, khi bán cá mới trả tiền cho anh.
Anh Cường cho biết, anh đã lập trang web, email để tiện việc giao dịch với khách hàng. Anh Cường được Hội ND thành phố bầu chọn là 1 trong 7 nông dân tiêu biểu cấp thành phố năm 2011.
Theo Dân việt

Gánh hàng rong bạc triệu của anh chàng miền Tây

Túi bánh tráng trộn giá 15.000 đồng thuộc hạng đắt nhất Sài Gòn, song để mua được loại bánh do chính tay anh Thành trộn, khách phải gọi điện đặt trước cả tiếng đồng hồ. Trung bình mỗi ngày anh bán được 250-300 bọc.

Luôn đeo tai nghe để sẵn sàng nhận điện thoại đặt hàng, anh Tô Tiến Thành vẫn thoăn thoắt đôi tay trộn bánh cho khách. Dáng người khẳng khiu, mái tóc dài hai mái trông rất nghệ sĩ, chàng trai miền Tây nói như ca cải lương khi có người hỏi mua bánh: "Em đã gọi điện đặt trước chưa? Nếu chưa thì chịu khó ngồi chờ lát nhé, em thông cảm ai cũng phải chờ...!".
Nói là 15 phút song có khi khách phải đợi gần 40 phút mới có bánh ăn vì anh còn bận làm cho những người ngồi chờ trước.
Anh Tô Tiến Thành. Ảnh: Thi Ngoan
Để không phải đợi lâu, khách hàng phải gọi điện đặt hàng trước mới có bánh ăn ngay. Ảnh: Thi Ngoan
Nép mình ở góc khuất vỉa hè cuối đường Hòa Hảo (quận 10, TP HCM), cứ 18h tối quầy bánh tráng khô bò của anh Thành lại nườm nượp người đến mua. Khách "ruột" của anh thường là các bạn trẻ, sinh viên, dân văn phòng hay các bà nội trợ.
Bánh tráng trộn vốn là món ăn vặt được ưa chuộng rộng rãi ở Sài Gòn khoảng chục năm trở lại đây. Món này có vị lạ miệng, lấy bánh tráng, trứng cút luộc, thịt bò khô, tôm khô, xoài xanh xắt nhỏ, đậu phộng (lạc) rang, hành củ và hành lá phi thơm, cho thêm nước tắc vào trộn đều. Bánh tráng trộn thường được bán ở vỉa hè Sài Gòn, trung bình mỗi túi nilon cho một người ăn có giá từ 6.000 đến 10.000 đồng.
So với mặt bằng chung ở TP HCM thì giá bánh ở quán anh Thành bán đắt gấp đôi, cũng với những nguyên liệu tương tự nhưng giá đến 15.000 đồng một túi.
Đa phần khách lần đầu đến mua đều lắc đầu chê "đắt", nhưng ăn ngon nên lần sau họ vẫn tiếp tục quay lại. Cảnh mua bán càng về đêm càng nhộn nhịp. Để khách khỏi đợi lâu, anh Thành dặn dò tốt nhất nên gọi điện trước, rồi chỉ số điện thoại di động anh dán phía trước quầy để mọi người tiện liên hệ.
21h tối, khách xếp hàng đợi mua bánh tráng trộn. Ảnh: Thi Ngoan
Kiên nhẫn ngồi đợi cùng gần chục người khác, Tuấn, một "tín đồ" ghiền món bánh tráng trộn cho biết, giá đắt nhưng ngon nên ngày nào không ghé mua một bọc ăn lại thấy "thiếu thiếu". Nam sinh này bảo: "Đắt chút nhưng bọc bánh cũng to hơn, ăn ngon hơn mà anh Thành trộn bánh cũng sạch nên ăn yên tâm hơn".
Chia sẻ về "bí kíp kinh doanh" và giữ chân khách, anh Thành cho biết, điều quan trọng nhất là phải cẩn thận trong khâu chọn bánh và các nguyên liệu sao cho vừa ngon vừa đảm bảo vệ sinh. "Như hũ khô bò này, tôi không mua lẻ mà mua cả cây thịt bò về rồi dùng tay tước ra, bánh tráng cũng phải lấy ở một chỗ quen, uy tín", anh chàng miền Tây ngơi tay "bật mí".
Mỗi ngày chỉ bán khoảng 6 tiếng đồng hồ (từ 18h đến 22h đêm), anh Thành cho biết, trung bình mỗi ngày anh bán được từ 250 đến 300 túi bánh, doanh thu khoảng từ 3,5 đến 4 triệu đồng. Dù ai cũng xuýt xoa khi biết doanh số "khổng lồ" từ một quầy hàng rong nhỏ, song khi hỏi về lợi nhuận Thành lại khiêm tốn cười xòa "chỉ lời được chừng vài trăm nghìn thôi, không nhiều".
Theo ước lượng của những người làm trong nghề thì chi phí cho mỗi bịch bánh tráng 15.000 đồng như thế nhiều nhất chỉ tốn từ 8.000 đến 10.000 đồng bao gồm: 4.000 đồng bò khô, 2.000 đồng tôm khô, 1.000 đồng bánh tránh, 1.000 đồng hai trứng cút, 1.000 đồng rau và gia vị...

Theo VnE

Chủ doanh nghiệp Phở 24 từng trượt ĐH, đi làm bồi bàn

“Tôi đã linh cảm về một kết quả không tốt trong kỳ thi ấy và nghĩ rằng mình ngã ở đâu thì phải đứng lên ở đó”.


Ít ai biết rằng, doanh nhân Lý Quí Trung - Giám đốc Điều hành Nam An Group (bao gồm cả chuỗi nhà hàng Phở 24) lại từng là người thi trượt ĐH và phải đi làm phụ vụ bàn.

Khởi nghiệp: Trượt ĐH, phải đi phục vụ bàn


Hơn hai mươi năm về trước, Lý Quí Trung khởi nghiệp ở một xuất phát điểm không hơn gì ai – phục vụ bàn ở khách sạn Đệ Nhất (TP.HCM).

Hồi đó, Lý Quí Trung không chủ định chọn công việc này, nhưng sau khi thi trượt Đại học Tổng hợp Ngoại ngữ thì anh buộc phải đi làm để tự trang trải cho cuộc sống của mình. 

“Tôi đã linh cảm về một kết quả không tốt trong kỳ thi ấy và nghĩ rằng mình ngã ở đâu thì phải đứng lên ở đó, nhưng trước tiên cần phải đi làm để lo cho cuộc sống cái đã. Tôi rất thích học và ước mở trở thành nhà khoa học”, anh Trung chia sẻ.

Làm việc ban ngày, buổi tối lại theo học tại chức, quãng thời gian đó chính là cung đường khó khăn đầu tiên mà Lý Quí Trung đã vượt qua nhờ niềm tin mãnh liệt vào khả năng thay đổi số phận của mình.

Bước ngoặt làm thay đổi cuộc đời của chàng trai họ Lý xảy ra vào năm 1991, khi ấy một người bạn ở Úc đã đề nghị sẽ bảo lãnh cho anh sang học. Sau hai năm làm các loại thủ tục, anh đặt chân tới Úc mà trong túi chỉ có 200 USD. Nhưng khi vừa đặt chân tới đây, anh bàng hoàng phát hiện ra mình chỉ được bảo lãnh trong 3 tháng để học tiếng Anh. 

Lúc ấy, Lý Quí Trung đứng trước hai lựa chọn: trở về nước hoặc tìm mọi cách ở lại. Anh chọn phương án ở lại tìm cơ hội, nhưng làm thế nào để thực hiện được mục tiêu ấy lại là khó khăn quá lớn với chàng trai Việt nghèo nhưng nhiều tham vọng.


Ba tháng đầu phải ăn nhờ, ở đậu, phải đối diện với muôn vàn khó khăn, anh vẫn tin mình sẽ vượt qua. Chị Mai - người bạn đời của doanh nhân Lý Quí Trung mỗi ngày đều gửi sang Úc một lá thư để anh có đầy đủ thông tin về gia đình – đó chính là động lực để chàng trai nghèo vượt qua những ngày tháng khổ cực nơi đất khách quê người. 

Anh phải làm rất nhiều việc, bất kể đêm ngày và chuyển chỗ ở tới mấy chục lần, thậm chí phải ngủ nhờ trong nhà thí (dành cho những người bất hạnh và ở miễn phí), nhưng vẫn thi đậu vào ngành Quản trị du lịch khách sạn thuộc Đại học Sydney Western.
Doanh nhân Lý Quí Trung

Kiên trì “nuôi” nghiệp học và thành doanh nhân thành đạt


Trở về nước sau 6 năm học tập tại Úc, Lý Quí Trung được mời làm Phó Tổng giám đốc Công ty Sản xuất thực phẩm TECA World, một liên doanh giữa Bộ Quốc phòng và Hồng Kông. 

Một năm sau, Chủ tịch HĐQT Khách sạn Saigon Star cũng là người Hồng Kông đã đề nghị anh đảm nhiệm vai trò điều hành. Lúc ấy, kinh tế châu Á đang ở giai đoạn khủng hoảng, vì thế việc tiếp nhận vai trò điều hành Saigon Star nghĩa là phải chịu rất nhiều áp lực. Lý Quí Trung biết điều đó và anh nhận lời vì muốn được thử thách trong môi trường khắc nghiệt ấy.

Vẫn tiếp tục sự nghiệp học hành của mình, anh đã rất nhanh chóng thành công với luận án “Ảnh hưởng của sự khác biệt văn hóa đến năng suất làm việc của người nước ngoài tại Việt Nam và làm cách nào để củng cố hiệu quả lao động” tại ĐH Kenendy Western (California - Mỹ), rồi chia tay Saigon Star, Lý Quý Chung quyết định tập trung giúp gia đình kinh doanh hệ thống nhà hàng. Hai năm sau đó, anh đã xây dựng thành công hệ thống nhà hàng cao cấp, chuyển từ quản lý gia đình sang quản trị doanh nghiệp với thương hiệu Nam An Group.

Trong thời gian điều hành hệ thống nhà hàng Nam An, Lý Quí Trung cùng với gia đình đã nảy ra ý tưởng kinh doanh phở - một món ăn rất quen thuộc của người Việt Nam và được nhiều du khách nước ngoài yêu thích. Nhưng chính vì món ăn này đã quá quen thuộc với người Việt, nên việc tạo nên thương hiệu chính là khó khăn lớn nhất. Lý Quí Trung nghĩ về điều đó và tạo nên sự khác biệt nhờ 24 gia vị khác nhau trong một tô phở đi kèm với các giá trị dịch vụ, đó là giá bán – phong cách phục vụ cho tới chất lượng của bát phở ở tất cả các cửa hàng trong chuỗi Phở 24 đều phải giống nhau.

Năm 2003, Lý Quí Trung mở cửa hàng đầu tiên tại số 5 Nguyễn Thiệp - đối diện Khách sạn Sheraton Sài Gòn, dù không phải tất cả mọi thành viên trong gia đình đều ủng hộ, vì ý tưởng kinh doanh chuỗi nhà hàng này bị cho là quá táo bạo.

Anh Trung tâm sự: “Lúc đầu không ai tin rằng, người tiêu dùng sẽ trả tiền cho một tô phở có giá cao gấp vài lần so với ở những quán thông thường. Tôi thì ngược lại, luôn có niềm tin rằng thương hiệu do mình lập nên sẽ thu được thành công, vì tôi đã tính toán tới điểm rơi thu nhập của người dân. Bạn thấy đấy, bây giờ đời sống của bà con ta đã khá hơn xưa nhiều lắm rồi và việc họ bỏ ra vài chục ngàn ăn một tô phở có chất lượng, được phục vụ chuyên nghiệp trong nhà hàng sang trọng là nhu cầu tất yếu”.
Những tính toán ấy của Lý Quí Trung đã phát huy hiệu quả ngoài sức tưởng tượng của những người lạc quan nhất trong giới kinh doanh ẩm thực. Ở Việt Nam, Phở 24 đã có một hệ thống khá lớn với hơn 60 cửa hàng (một phần trong số đó đã nhượng quyền thương hiệu) – là chuỗi cửa hàng lớn thứ hai tại Việt Nam, chỉ đứng sau KFC. Không những thế, Phở 24 còn có 17 cửa hàng được nhượng quyền thương hiệu ở Úc, Hàn Quốc, Singapore, Hongkong, Indonesia, Philipines, Campuchia...
Doanh nhân Lý Quí Trung

Phải nhìn nhận thất bại theo những khía cạnh tích cực!

Nhưng ít ai biết được, trước khi thành công với Phở 24 và nhiều nhà hàng khác trong hệ thống Nam An, Lý Quí Trung cũng đã từng phải chịu đựng thất bại - đó là kinh doanh bar nhạc Jazz. Bài học rút ra từ sự thất bại được anh đúc kết: “Hãy nhìn nhận thất bại theo khía cạnh tích cực để rút ra bài học cho những ý tưởng kinh doanh tiếp theo, chứ đừng để nó quật ngã mình”.

Chủ nhân của thương hiệu Phở 24 chia sẻ rằng, trước khi nỗ lực trở thành doanh nhân, các bạn trẻ hãy làm việc để được trải nghiệm và thu lượm càng nhiều kiến thức càng tốt, bởi mỗi người có một thế mạnh và để thành công không nhất thiết là phải làm chủ.


Singapore là một thí dụ điển hình, đa số người dân nước này đi làm quản trị chuyên nghiệp. Nếu ai cũng đổ xô đi làm doanh nhân, để rồi muốn trải nghiệm qua những thất bại thì nền kinh tế cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Anh Trung bật mí: “Sắp tới, Phở 24 sẽ được bán ở những quốc gia khác là Maylaysia, Trung Quốc, Nhật, Mỹ... Kế hoạch đến cuối năm 2013, Phở 24 sẽ có khoảng 200 cửa hàng trong và ngoài nước. Chúng tôi cũng sẽ tăng giá khoảng 10% và tung ra sản phẩm mới để thu hút nhiều khách hàng hơn. Quỹ đầu tư VinaCapital cũng đã đầu tư vài triệu USD vào thương hiệu Phở 24 để phát triển chiến lược tài chính và niêm yết trên sàn chứng khoán trong khoảng hai đến ba năm nữa”.

Theo GDVN

Lực sỹ Phạm Văn Mách : Lập nghiệp với 10.000 đồng trong túi

Nổi tiếng từ lâu trong giới VĐV thể hình, nhưng cái tên Phạm Văn Mách chỉ thực sự trở nên “hot” kể từ khi tham gia cuộc thi Cặp đôi hoàn hảo và trở thành hiện tượng của cuộc thi.

Không được đi đến đêm thi cuối cùng, tuy nhiên, với tình cảm mà khán giả đã dành cho Phạm Văn Mách trong cuộc thi, chàng lực sĩ thể hình đang tự tin hơn bao giờ hết để lấn sân sang nghề ca sĩ, thực hiện ước mơ ấp ủ từ bé của mình.
Từ “cậu ấm” trở thành con nhà nghèo
Là lực sĩ thể hình chuyên nghiệp, Phạm Văn Mách chỉ là “tay ngang” trên sân khấu âm nhạc. Nhưng những lần được ca hát hết mình trên sân khấu và được khán giả cổ vũ nhiệt tình, Phạm Văn Mách đã thực sự “say” nghề, bởi vốn dĩ máu ca hát đã luôn có sẵn trong con người chàng lực sĩ thể hình này.
Phạm Văn Mách đã công khai ý định theo đuổi nghiệp ca hát khi quyết định nhận lời mời của các bầu show tham gia vào các show ca nhạc và ấp ủ kế hoạch thực hiện 1 CD cho riêng mình. Trong các cuộc thi thể hình, Phạm Văn Mách đã chứng tỏ được mình là ngôi sao. Khán giả tò mò liệu trên sân khấu, một Phạm Văn Mách - ca sĩ có tiếp tục tỏa sáng?
Chàng lực sĩ thể hình Phạm Văn Mách có một tuổi thơ nhiều biến cố. Mách là con thứ 5, nhưng cũng là cậu con trai duy nhất trong gia đình có 8 chị em. Là quý tử độc tôn nên khỏi phải nói, ngày bé, Phạm Văn Mách được ba mẹ và các chị cưng chiều thế nào. Trước kia, gia đình Phạm Văn Mách là một gia đình giàu có tiếng ở Long Xuyên (An Giang). Ba của Mách là ông chủ một thương hiệu thuốc lá miền Tây nổi tiếng khắp khu vực đồng bằng sông Cửu Long.
Là con trai duy nhất của một gia đình giàu có, Phạm Văn Mách đã sống sung sướng như một “cậu ấm”. Khi còn bé, bất cứ điều gì Phạm Văn Mách thích, cậu cũng được ba mẹ đáp ứng. Xung quanh Mách bao giờ cũng có người giúp việc hầu hạ, trông chừng, chăm sóc. Phạm Văn Mách được ba mẹ nuôi dạy để kế thừa sản nghiệp của gia đình. Nhưng sau một biến cố hơn 20 năm trước, gia đình Phạm Văn Mách phá sản, sản nghiệp tiêu tan.
Chỉ sau một đêm ngủ dậy, Phạm Văn Mách từ một “cậu ấm” trở thành một cậu con trai của gia đình nghèo khó. Để tiếp tục mưu sinh, cả gia đình Phạm Văn Mách quay sang làm nghề thuốc lá thủ công. Căn nhà rộng rãi khang trang của Phạm Văn Mách cũng được ba mẹ chia phòng để cho thuê để kiếm chút đỉnh trang trải cho cuộc sống hàng ngày.
Từng sống như một “cậu ấm”, nhưng Phạm Văn Mách lại rất hồn nhiên khi cuộc sống ấy mất đi. Gia đình Mách nghèo đi trông thấy, cuộc sống xa hoa, sung túc không còn. Chuyện cơm ăn, áo mặc hàng ngày thường xuyên chiếm trọn tâm trí của ba mẹ và các chị của Mách, nhưng Mách lại không hề buồn khi mình không còn là một quý tử. Phạm Văn Mách bẩm sinh đã hồn nhiên và trong sáng. Có lẽ, đó là điều may mắn với chàng trai này.
Khi gia đình giàu có, xung quanh thường xuyên có kẻ hầu người hạ, Phạm Văn Mách không lấy đó làm trịch thượng, hợm hĩnh, kênh kiệu với bạn bè nghèo xung quanh. Lúc gia cảnh sa sút, Phạm Văn Mách cũng không coi điều đó là tai họa hay là một cú sốc lớn không thể vượt qua. Phạm Văn Mách cứ sống hồn nhiên giữa hiện tại nghèo khó và những ký ức về quãng thời thơ ấu sung túc mà không chút đau đớn, ám ảnh.
Những người bạn cũ của Phạm Văn Mách ở Long Xuyên kể rằng, khi còn bé, Phạm Văn Mách vẫn chơi chung với tất cả các bạn gia cảnh nghèo khó. Có cái bánh, cái kẹo nào, Mách cũng đem chia cho các bạn. Chơi chung cả nhóm bạn thời tiểu học, chưa bao giờ Phạm Văn Mách tỏ vẻ mình là một “cậu ấm”, chưa bao giờ dùng cái mác con nhà giàu để coi thường các bạn xung quanh. Trò chơi của Phạm Văn Mách và đám trẻ con hồi đó cũng chỉ có câu cá, bắt dế để mang đi đá dế, rồi thỉnh thoảng lại “uýnh nhau” vì mấy con dế.
Bây giờ đã thành người nổi tiếng, nhưng mỗi lần về quê Long Xuyên gặp lại bạn bè cũ, có người giàu, có kẻ nghèo, Phạm Văn Mách vẫn vui vẻ cười nói, vẫn thân thiết với tất cả, vẫn ôm vai bá cổ cùng ôn lại những kỷ niệm ngày bé. Những huy chương Vàng vô địch các kỳ thi đấu thể hình không làm Mách thay đổi.
Đam mê ca hát từ thuở thiếu thời
Phạm Văn Mách thích hát từ bé. Ở miền Tây, hết thảy mọi người đều mê cải lương. Ba mẹ và các chị em gái của Phạm Văn Mách cũng rất mê cải lương. Có những buổi tối, cả nhà cùng ngồi quây quần, ca cải lương cho nhau nghe. Ngấm “máu” mê cải lương của cả gia đình nên lúc nói còn chưa sõi, “cậu ấm” Phạm Văn Mách đã bắt đầu bập bẹ những câu vọng cổ đầu tiên. Gia đình có điều kiện kinh tế nên khi thấy tất cả các con đều mê ca hát, ba Phạm Văn Mách đã không tiếc tiền mướn thầy về dạy ca cải lương cho các con.
Dù trên sân khấu Cặp đôi hoàn hảo, Phạm Văn Mách chỉ là một ca sĩ nghiệp dư, nhưng có lẽ vì ít nhiều đã được “đào tạo” từ khi còn bé, lại có thầy dạy và có năng khiếu, nên khả năng thẩm âm của Phạm Văn Mách rất tốt.
Niềm đam mê ca hát có từ trong máu, nên khi còn bé, chàng lực sĩ Phạm Văn Mách từng mơ thành ca sĩ. Khi học cấp 2, Phạm Văn Mách thường bắtchước tivi để tập hát những bài tân nhạc. Phạm Văn Mách rất thích học tiếng Anh và thích nghe những bài hát tiếng Anh. Mách cũng thường tập hát theo những bài hát này, nên vốn liếng những bài hát tủ của Phạm Văn Mách không hề ít.
Năm học cấp 3, Phạm Văn Mách đã cùng với một cô bạn gái đoạt giải Nhất cuộc thi Văn nghệ toàn trường của trường PTTH Long Xuyên với bài hát “Mong đợi ngậm ngùi”. Tiết mục của Phạm Văn Mách trong cuộc thi đó được các bạn học vỗ tay rầm trời.
Lúc đó, Mách đã mơ ước có ngày được đứng trên sân khấu, được làm ca sĩ và được khán giả ở dưới ủng hộ, hưởng ứng nhiệt liệt như vậy. Nhưng ước mơ đó của Mách bị cả gia đình ngăn cản. Gia đình Mách ai cũng ngăn vì nghĩ Mách nhỏ con, hình thức lại trung bình nên khó có thể địch lại với những ca sĩ, ngôi sao có ngoại hình sáng láng.
Dù không theo đuổi nghề ca sĩ vì không tự tin mấy vào ngoại hình của mình, nhưng Phạm Văn Mách đã từng kiếm sống được bằng nghề ca hát. Không chỉ hát hay, Phạm Văn Mách còn nhảy khá đẹp. Bất ngờ là những động tác nhảy đẹp mắt đó Phạm Văn Mách chỉ bắt chước theo tivi. Khi Phạm Văn Mách học cấp 3, gia đình đã vô cùng sa sút. Phạm Văn Mách thường tự kiếm tiền trang trải học phí cho mình bằng cách đi hát và nhảy ở các nhà hàng, quán cà phê.
Tiền cát xê từ những buổi hát đó không nhiều nhưng cũng là một kỉ niệm đẹp với chàng lực sĩ thể hình Phạm Văn Mách. Bởi ít ra, không được theo đuổi ước mơ ca hát chuyên nghiệp nhưng Phạm Văn Mách vẫn được đứng trên “sân khấu” theo một cách nào đó và thỏa niềm đam mê ca hát của bản thân.
Lập nghiệp với 10.000 đồng trong túi
Phạm Văn Mách bắt đầu tìm đến với thể hình từ năm 1994, khi anh vừa học hết lớp 11. Khi đó, gần nhà Phạm Văn Mách có người mở phòng tập thể hình - một môn thể thao khá lạ lẫm so với Phạm Văn Mách và những bạn bè đồng lứa ở Long Xuyên bấy giờ. Vì tò mò, Phạm Văn Mách cũng rủ rê bạn bè đi tập cho vui. Phạm Văn Mách vóc người nhỏ bé nên tập thể hình khiến anh khỏe hơn, cơ bắp nở nang hơn, sức khỏe cũng tốt hơn. Điều đó khiến Mách càng ngày, càng mê tập thể hình.
Mách thích nhất là tập thể hình trong nền nhạc tiếng Anh, vừa tập vừa vu vơ hát một bài hát yêu thích nào đó. Điều đó khiến Mách cảm thấy vui vẻ và yêu đời hơn. Sau này, Phạm Văn Mách vẫn thích được thi đấu trong nền nhạc, vì nhờ đó Mách cảm thấy tinh thần thi đấu của mình cũng hưng phấn hơn.
Khi học cấp 3, Mách học chuyên Toán và học rất giỏi môn tự nhiên. Bên cạnh đó, Mách có khá nhiều tài lẻ. Ngoài ca hát, Mách còn vẽ rất đẹp. Hồi học phổ thông, Mách vẫn thường xuyên đi vẽ biển hiệu quảng cáo để kiếm thêm thu nhập. Học hết cấp 3, mục tiêu của Phạm Văn Mách là thi vào trường Đại học Kiến trúc.
Nhưng năm đầu thi đại học, Mách thi trượt. Trượt đại học đúng lúc gia đình khó khăn, không có điều kiện để tiếp tục ôn thi, Phạm Văn Mách vô cùng chán nản. Trở về nhà, phòng tập thể hình gần nhà nhờ Phạm Văn Mách qua làm coi sóc phòng tập và huấn luyện cho những người mới tập. Đó là những đồng tiền đầu tiên Mách kiếm được từ nghề thể hình.
Từ sau khi trở thành “huấn luyện viên” ở phòng tập thể hình tỉnh nhà, Phạm Văn Mách dần nhận ra mình có thể kiếm sống bằng nghề thể hình. Bản thân Mách cũng thấy mình càng ngày càng gắn bó và yêu thích môn thể hình. Nhưng sở thích của Phạm Văn Mách không được gia đình ủng hộ. Ba mẹ Mách cho rằng, tập thể hình sẽ làm Mách lùn đi, trong khi chiều cao của Mách vốn đã khiêm tốn.
Bị cha mẹ ngăn cản, năm 1997, Phạm Văn Mách trốn gia đình từ Long Xuyên về Sài Gòn tập luyện, quyết tâm thử sức với môn thể hình. Hành trang lên Sài Gòn của chàng trai Phạm Văn Mách khi ấy ngoài sức trẻ, sự liều lĩnh thì chỉ có vài bộ quần áo và vỏn vẹn 10.000 đồng trong túi. Lên Sài Gòn, Phạm Văn Mách may mắn xin được công việc làm huấn luyện viên cho một phòng tập thể hình. Vừa làm huấn luyện viên cho một phòng tập nhỏ ở quận Tân Bình, Phạm Văn Mách vừa ra sức tập luyện nhưng vẫn ấp ủ ước mơ ôn thi Đại học Kiến trúc.
Năm 1997 là năm tạo ra bước ngoặt với Phạm Văn Mách. Khi đó, ở Sài Gòn có cuộc thi Thể hình học sinh - sinh viên toàn thành phố. Bạn bè thấy Mách có sức vóc, nên động viên Mách đi thi. Tưởng là đi thi cho biết nhưng không ngờ trong cuộc thi đó, Phạm Văn Mách bất ngờ đoạt Huy chương Vàng. Cuối năm đó, Phạm Văn Mách tiếp tục tham dự cuộc thi Thể hình toàn quốc và đoạt tiếp huy chương Vàng dành cho các vận động viên hệ phong trào.
Sau cuộc thi này, chàng lực sĩ thể hình nghiệp dư Phạm Văn Mách bắt đầu được các nhà tuyển trạch của bộ môn thể hình chú ý. Phạm Văn Mách được gọi vào đội tuyển Quốc gia để  tập luyện bài bản, tiếp tục tham gia thi đấu ở các giải đấu của thế giới.
Để có được một cơ bắp săn chắc, đẹp, đòi hỏi vận động viên thể hình không chỉ phải tập luyện chăm chỉ mà còn phải chú ý đến chế độ ăn uống hàng ngày. Nhu cầu dinh dưỡng của một vận động viên thể hình bao giờ cũng phải gấp 3 lần nhu cầu người bình thường: ngày ăn 8 bữa, phải đủ trứng, thịt bò, thịt gà, hải sản. Khi chưa có danh tiếng gì, Phạm Văn Mách phải làm đủ thứ nghề như hát ở quán bar, nhập nhóm nhảy để có tiền “nuôi” niềm đam mê với thể hình của mình mà vẫn không có đủ tiền để đáp ứng nhu cầu dinh dưỡng theo tiêu chuẩn của một vận động viên.
Thời đó, Phạm Văn Mách phải tìm đến các tiệm phở rẻ tiền để mua lòng trắng trứng còn thừa lại và tìm mua các loại cá biển rẻ tiền để vừa đảm bảo dinh dưỡng, vừa phù hợp với túi tiền của bản thân. Giờ đã là vận động viên thể hình có tiếng, nhưng thu nhập của Phạm Văn Mách vẫn chỉ đủ sống. Để tiết kiệm chi phí, Phạm Văn Mách thường tự đi chợ nấu ăn cho mình để đảm bảo dinh dưỡng mà vẫn tiết kiệm chi phí tối đa.
Nghề vận động viên thể hình không giàu. Gần 15 năm gắn bó với thể hình, đến giờ, số tiền dành dụm của Phạm Văn Mách cũng chỉ đủ để anh mở một phòng tập thể hình nhỏ, làm kế sinh nhai sau này.
Nhưng Phạm Văn Mách vẫn vui vì những thành quả thu được từ những giải đấu thể hình quốc gia và quốc tế cùng với phòng tập thể hình đó đã giúp cho Mách có điều kiện để giúp đỡ gia đình, tạo công ăn việc làm cho các chị em gái và phụng dưỡng cha mẹ lúc về già. Cha mẹ Mách rất cảm động vì họ không ngờ rằng, “cậu quý tử” được nuông chiều ngày nào giờ lại chín chắn và chí thú lo việc làm ăn, chăm sóc, giúp đỡ gia đình đến vậy.
Phạm Văn Mách tiết lộ, năng khiếu âm nhạc là một bí quyết nho nhỏ giúp anh có được huy chương trong các kỳ thi thể hình. Thường mỗi cuộc thi chỉ vài phút, nhưng Phạm Văn Mách luôn tự làm nhạc nền cho phần thi của mình. Để tạo được hiệu quả âm thanh, Mách phải cắt chỗ này từ bài này, cắt chỗ kia từ bài kia. Khi Mách trình diễn động tác người máy, thì mỗi cái lắc đầu, mỗi cái lắc cổ tay phải có âm thanh rắc rắc, khục khục đúng như những tiếng động thật của người máy.
Phạm Văn Mách còn sáng tạo cho các phần thi của mình bằng cách vận dụng cả những bước nhảy break dance và cả các động tác múa. Nhờ các “bí quyết độc” này, cộng với sự rèn luyện chăm chỉ mà Phạm Văn Mách hầu như đã thống trị các giải đấu thể hình đối với hạng cân 55kg trong nhiều năm qua.
Thể hình mang đến cho Phạm Văn Mách nhiều vinh quang, nhưng cũng không ít nhọc nhằn. Việc tập luyện vất vả, khắc nghiệt cộng với nỗi lo mưu sinh khiến Phạm Văn Mách không có nhiều thời gian dành cho cuộc sống riêng tư của mình. Là con trai duy nhất của gia đình, các chị em đầu đã yên bề gia thất, ba mẹ rất sốt ruột vì Mách đã gần 40 tuổi mà vẫn chưa chịu lấy vợ. Không ít lần về Long Xuyên thăm nhà, Phạm Văn Mách bị cha mẹ nạt nộ bởi cái “tội” không chịu lấy vợ. Nhưng chàng lực sĩ thể hình chỉ biết cười hiền, động viên cha mẹ kiên nhẫn đợi.
Phạm Văn Mách vẫn mơ khi có nhà cửa ổn định, kinh tế tự chủ hơn, anh sẽ lấy vợ. Nhưng giờ chuyện lấy vợ trở nên xa xôi hơn, khi Mách vừa chia tay người yêu. Nhiều cô gái có thể rung động trước tính tình hiền lành, đa cảm và dịu dàng của Phạm Văn Mách, nhưng khi yêu, họ lại khó chấp nhận một người đàn ông không có thời gian gần gũi bạn gái. Nguy cơ Mách “ế vợ” vẫn còn dài dài.
Phạm Văn Mách tâm sự, việc đến với Cặp đôi hoàn hảo có lẽ là một cái duyên với một người có sẵn máu văn nghệ như Mách. Dù là vận động viên thể hình nhưng bất cứ lúc nào có thời gian rảnh, thú vui thư giãn của Mách là ca hát và ca hát. Mách thường rủ bạn bè đi hát karaoke và thường nhiệt tình tham gia các phong trào văn nghệ cây nhà lá vườn của các vận động viên cũng như những buổi liên hoan, cưới hỏi của bạn bè. Ban tổ chức Cặp đôi hoàn hảo đã được nghe tiếng về khả năng ca hát của Mách và đã mời Mách tham gia cuộc thi này.
Khi tham gia cuộc thi Cặp đôi hoàn hảo, Phạm Văn Mách phải đắn đo rất nhiều bởi trước khi cuộc thi bắt đầu, anh phải tham dự giải vô địch châu Á tại Thái lan rồi sau đó phải tham gia tranh giải thể hình thế giới. Dự thi Cặp đôi hoàn hảo chắc chắn sẽ chi phối thời gian tập luyện của Mách và có thể ảnh hưởng đến thành tích trong giải thể hình thế giới.
Điều lo lắng đó đã thành sự thật. Mách đã tăng cân quá nhanh và trở về tay trắng trong giải đấu đó. Nhưng Mách vẫn thấy hạnh phúc vì đã có cơ hội được ca hát và được khán giả ủng hộ hết mình trong những vòng thi trên sân khấu Cặp đôi hoàn hảo.
Khi Mách tham dự cuộc thi này, mẹ là người ủng hộ anh nhiều nhất. Mẹ rất yêu ca hát nên rất nhiệt tình cổ vũ tinh thần cho cậu con trai cưng. Trước lúc thi, mẹ Mách liên tục dặn Mách không được run, không được mất bình tĩnh để hát hay nhất có thể. Mách vào cuộc thi với tâm thế một chàng lực sĩ đi hát và sự động viên của mẹ, có lẽ vì thế mà Mách đã tạo ra cơn sốt ngay trong đêm thi đầu tiên.
Tuần thứ 5 khi Phạm Văn Mách bị loại khỏi Cặp đôi hoàn hảo là tuần nhiều nỗi buồn với anh, khi vừa trắng tay từ giải vô địch thể hình thế giới về, vừa mất quyền đi tiếp ở vòng tiếp theo Cặp đôi hoàn hảo, vừa bị dư luận vùi dập tơi tả. Mách có lẽ là người sớm phải ăn quả đắng của sự nổi tiếng và hào nhoáng của showbiz nhất.
Mách tâm sự, anh rất buồn khi bị dư luận lên án, cho rằng, Mách ham mê nổi tiếng từ nghề ca hát mà quên đi nhiệm vụ của một lực sĩ thể hình là thi đấu và giành chiến thắng. Nếu ai biết Mách yêu ca hát thế nào từ khi còn bé hẳn sẽ không còn nghĩ về Mách như thế.
Rời cuộc thi, Phạm Văn Mách ấp ủ dự định sẽ được tiếp tục đứng trên sân khấu và hát như một ca sĩ thực thụ. Mách đang tích cực luyện tập để có thể được khán giả vỗ tay hưởng ứng với vai trò ca sĩ chứ không phải một lực sĩ đi hát. Nhưng thể hình vẫn là cái nghiệp mà Mách đã theo đuổi như Mách đã theo đuổi nhiều năm qua. 
Theo Phunutoday

Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ CTCP Du lịch và Thương mại Hải Bình : Vươn lên từ gian khó

Vượt qua những cơ cực tuổi thơ nghèo khó chị trở thành một trong những doanh nhân thành đạt nhất trên mảnh đất Thái Bình. Nghị lực, ý chí của Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ Cty Cổ phần Du lịch và Thương mại Hải Bình Hoàng Thị Hồng khiến cho không ít người phải ngưỡng mộ. 


Nhưng có lẽ ít ai biết, trên bước đường thành công của chị đã trải qua không ít vất vả, gian khó.
Năm tháng khó khăn
Dẫu bây giờ nhìn chị khó ai có thể hình dung nổi đằng sau gương mặt bình thản, tươi tắn của người phụ nữ đang hưởng những thành quả của cuộc sống kia đã trải qua không ít khó khăn. Với chị, tuổi thơ không yên bình là ký ức khó có thể xóa nhòa. 6 tuổi, cái cơ cực, nghèo khó cùng những hiểm nguy của thời kỳ chiến tranh leo thang khiến cho chị không được hưởng niềm vui hồn nhiên của một đứa trẻ. 6 tuổi, chị đã là một thợ đan lành nghề và có thể kiếm thêm thu nhập cho mình và gia đình. 16 tuổi trở thành công nhân của xí nghiệp gỗ. Có lẽ những tháng ngày vất vả giúp chị có những suy nghĩ "già" hơn so với lứa tuổi của mình. Dù gia đình không đủ điều kiện để tiếp tục đến trường, dù phải nghỉ học để đi làm để trở thành lao động chính trong gia đình thì chị Hồng cũng chưa từng có ý nghĩ "gián đoạn" việc học của mình. Vậy là, chị vừa làm công nhân ở xí nghiệp gỗ, vừa đi học bổ túc cấp III.
Năm 1979, 20 tuổi chị lập gia đình và cuối năm đó chị sinh đứa con đầu lòng. Đó cũng là thời điểm mà chị làm quen dần với việc buôn bán. Như bất kỳ người đương thời nào khác, người mẹ nuôi chị từ thuở ấu thơ coi buôn bán là điều gì đó thật xấu xa. Nhưng, khó khăn của hai vợ chồng nghèo khi phải nuôi thêm đứa con nhỏ, gánh thêm món nợ mua nhà buộc chị phải bươn chải. Buôn bán đủ nghề, tích lũy dần và "nâng cấp" nghề buôn dần từ những mặt hàng ít vốn lên những mặt hàng có lợi nhuận cao hơn như ti vi, tủ lạnh... không vốn liếng, chị nhận hàng nợ và bán hưởng chênh lệch. Chị chia sẻ: "Đây là giai đoạn tôi tích lũy được nhiều nhất để chuẩn bị cho việc kinh doanh sau này".
Mãi sau này, chị bắt đầu chuyển sang lĩnh vực kinh doanh dầu. Bươn chải trong nghề gần hai mươi năm, người phụ nữ chịu thương chịu khó như chị vẫn cẩn trọng đi theo từng chuyến xe hàng chở về các tỉnh, trực tiếp giao dịch bán hàng, để từng lít dầu đến tay khách hàng được đúng hạn và đảm bảo chất lượng. Chị chia sẻ: “Giám đốc là phải mắt thấy tay sờ, phải hiểu nghề và học nghề từ thợ”. Và, chị đã học nghề để làm giám đốc gần hai mươi năm như thế . Đến khi CtyHải Bình được thành lập, chị tự tin điều hành và lãnh đạo đưa Hải Bình phát triển bền vững. CtyHải Bình phát triển như ngày hôm nay cũng là nhờ có lượng khách hàng truyền thống trung thành có được từ thời chị trực tiếp đi theo từng xe hàng giám sát chất lượng để giữ uy tín với khách hàng.
Người ta nói "có bột mới gột nên hồ" nhưng chị Hoàng Thị Hồng - cũng như nhiều doanh nhân thành đạt khác của VN đã tạo nên hồ dù khởi điểm họ không hề có bột. Bài học thành công của chị và những doanh nhân cùng thời chị là những tấm gương sáng cho giới trẻ tiếp bước trên con đường khởi nghiệp kinh doanh.
Bài học thành công
Điều hành một trong những DN lớn mỗi năm tạo ra hàng trăm tỉ doanh thu nhưng cái tính cần kiệm có lẽ đã ăn sâu vào máu thịt chị. Chẳng biết đó có phải là ấn tượng đã ăn sâu vào chị từ những ký ức tuổi thơ đầy gian khó hay chị không nỡ hoang phí những giọt mồ hôi nước mắt mà mình đã đổ xuống để có được thành quả như ngày hôm nay.
Những ngày cơ hàn dạy cho chị biết "tích tiểu thành đại". Ít vốn, chị chọn cách buôn bán nhỏ, vốn nhiều hơn, chị chuyển đổi hình thức hoặc mở rộng quy mô buôn bán. Chị chưa bao giờ ngừng làm cho số tiền mình nắm giữ được sinh sôi, tạo ra lợi nhuận. Chị tâm sự “nền tảng của Hải Bình là đầu tư vững chắc trên vốn tự có”. Giờ đây, ngay cả khi đã thành đạt, chị vẫn dùng hai chữ “tiết kiệm” cho mình và răn dạy con cháu, bởi bằng trải nghiệm của cuộc đời mình chị đã nghiệm ra rằng “tiết kiệm tỉ lệ thuận với lợi nhuận”.
Lợi nhuận còn được tạo ra từ những uy tín trong thương trường. Đó cũng là điều chị học được từ những ngày đầu chập chững làm thương mại, lấy nợ hàng hóa từ các chuyến tàu về bán lại. Chính vì thế, khách hàng của Hải Bình đều là những bạn hàng giữ với nhau bằng mối quan hệ bền chặt. Chị luôn ý thức trong buôn bán làm ăn là phải biết giữ chữ tín chứ không thể “ăn xổi ở thì”. Chị tâm sự: “có lần Cty chị ký một hợp đồng, sau hai tháng thực hiện biết sẽ bị lỗ hai tỉ nhưng chị vẫn làm vì đã ký hợp đồng cam kết”. Chị quan niệm, giữ uy tín với khách hàng quan trọng hơn bán hàng, bởi có uy tín sẽ có khách hàng, có khách hàng rồi sẽ tự khắc bán được hàng và chị đã đúng khi lấy uy tín làm trọng. Điều đó thể hiện ở kết quả kinh doanh năm sau luôn cao hơn năm trước và Hải Bình đang ngày một phát triển bền vững.
Mỗi người đều có một con đường để đi đến thành công. Con đường của doanh nhân Hoàng Thị Hồng là nghị lực, là ý chí vượt qua những gian khó để đạt được thành công như ngày hôm nay.
Nguyễn Dung

dddn.com.vn

Thu lãi tiền tỷ hàng năm từ nuôi gà, thả cá

Với mô hình chăn nuôi gà công nghiệp bán trứng, nuôi cá rô phi, cá tràu (cá quả) mỗi năm gia đình ông Lê Công Nhược (56 tuổi), thành viên CLB Chăn nuôi huyện Đại Lộc (Quảng Nam) thu gần 2 tỷ đồng, sau khi trừ hết chi phí.


Ông Nhược cho biết: "Trước khi quyết định làm ăn lớn, tôi băn khoăn rất nhiều, nếu không bứt phá thì làm lụng vất vả mà cái đói, cái nghèo vẫn cứ bám lấy mãi".
Ông Lê Công Nhược bên trang trại nuôi gà của mình.
Năm 1999, ông nuôi gà thả vườn, đào ao nuôi cá diện tích 2.000m2. Mỗi năm, số tiền dành dụm tích lũy tăng dần, từ 10 triệu rồi hơn 100 triệu đồng... Năm 2006, ông quan sát thấy vùng đồi núi tại thôn Nam Phước có vị trí thuận lợi, nơi đây có thể nuôi gà, cá, ông trình bày nguyện vọng của mình với UBND xã Đại Tân thuê lại 3,7ha đất với giá 80.000 đồng/sào/năm. Đầu năm 2007, ông cùng gia đình lên đây thực hiện ước mơ làm trang trại của mình.
Với nguồn vốn của gia đình và vay mượn thêm gần 500 triệu đồng, ông làm hệ thống chuồng trại chăn nuôi gà công nghiệp khép kín hơn 10.000 con trên diện tích 1,7ha. Tất cả con giống ông đều lấy từ Công ty Chibi ở Đồng Nai và Công ty Lương Mỹ ở Điện Thắng (Quảng Nam). Hơn 1ha ông đào 3 ao để nuôi cá rô phi, cá tràu. Diện tích còn lại, ông nuôi trâu, bò, trồng cây ăn quả.
Sau 5 tháng, ông bán trứng gà cho các cơ sở Đà Nẵng cung cấp cho siêu thị. Còn cá, thu hoạch ông bán cho các công ty thủy sản trên địa bàn tỉnh Quảng Nam. Ông Nhược cho biết thêm, các địa phương như Đồng Nai, Bình Định, TP. Hồ Chí Minh cũng là một trong những thị trường tiêu thu mạnh sản phẩm của gia đình tôi.
Hàng năm, tổng bình quân thu nhập gia đình ông là hơn 5,1 tỷ đồng. Sau khi trừ đi các chi phí thì lãi gần 2 tỷ. Ông phải thuê 4 lao động làm việc thường xuyên tại trang trại với lương 2,5-3 triệu đồng/tháng.
Ông Nhược đã nhận được nhiều bằng khen, giấy khen của Trung ương và địa phương về thành tích xuất sắc trong phong trào thi đua phát triển kinh tế. Chia sẻ về dự định sắp tới của mình, ông Nhược cho biết: "Tôi sẽ mở rộng diện tích trang trại lớn hơn nữa, nuôi gà và đào ao thả cá vẫn là hướng đi chính của tôi".

Theo Dân Việt
Girls Generation - Korean